DẠY KỸ NĂNG SỐNG CHO TRẺ
Bạn có tin vào câu nói “Gieo hành vi, gặt thói quen” không?
Với tôi, câu nói này rất đúng với trẻ em
vì trẻ em có khả năng học hỏi, ghi nhớ tốt, đồng thời dễ uốn nắn nên giai đoạn
2-6 cần thổi cho trẻ những nguyên tắc và những kỹ năng cơ bản phục vụ cho bản
thân. Nhưng một sự thật đó là những kỹ
năng sống đó chưa được
cha mẹ coi trọng mà chỉ chú trọng đến các môn văn hóa của con.
Bạn đã bao giờ thật sự hiểu kỹ năng sống cho trẻ mầm non là gì? Nó có thật sự cần thiết
với trẻ hay không? Bạn có cho rằng trẻ nhỏ những kỹ năng đó không cần thiết mà
nên để chúng phát triển một cách tự nhiên?
Nhưng bạn có biết những việc tưởng chừng
đơn giản nhất nhưng nó chính là những kỹ năng giúp trẻ sinh tồn. Bạn cho rằng
ăn, ngủ, chơi…là những việc rất đơn giản nhưng nó cũng cần kỹ năng riêng của
nó. Bạn thử nhìn lại xem con mình đã làm được những việc gì, công việc tối
thiểu nhất là tự phục vụ bản thân liệu con bạn đã tự đánh răng, tự mặc quần áo,
tự chuẩn bị đồ dùng cho bản thân hay con bạn đã có những kỹ năng tự bản vệ bản
thân chưa?
Tìm hiểu thêm: Kỹ năng sống
là gì?
Có ai đó đã nói “ gieo hành vi, gặt thói
quen” ở lứa tuổi mầm non hành vi và nhận thức của trẻ giống như tờ giấy trắng.
Khi gieo lên đó những mầm nhân cách nào thì nó sẽ hình thành thói quen đó cho
trẻ sau này, muốn trẻ hình thành được thói quen tích cực cần phải thông qua
trải nghiệm và thích nghi . Nếu cha mẹ bao bọc, không cho phép chúng có môi trường
trải nghiệm thì làm sao trẻ có thể hình thành được thói quen tích cực cho bản
thân. Ngày nay, cuộc sống no đủ hơn, cha mẹ tấp nập lo công việc, kiếm thật
nhiều tiền để lo cho con cuộc sống đầy đủ, thuê giúp việc chăm sóc cho con cơm
đưa tận miệng, quần áo có người mặc hộ, giày dép có người có người xỏ, quàn áo
có người giặt, ngã thì có người nựng, nâng... Lớn hơn một chút đi học có người
đưa đi, học bài thì có sách giải mà không cần suy nghĩ, đi học thì cô giáo đọc
cho chép về học thuộc, bị bắt nạt thì chỉ biết khóc hoặc mách cô giáo mà không
biết cách tự giải quyết, cả ngày chỉ biết lao vào học, điện tử, máy tính,
ipad...
Cha mẹ luôn cho rằng con nhỏ thì không
nên bắt con vào khuôn phép mà mất đi nét hồn nhiên của trẻ vì vậy luôn bao bọc,
nựng con, tất cả mọi việc đều làm giúp con, không cho con ra chơi ngoài vì sợ
bị ngã đau. Nhưng cha mẹ có biết chính cha mẹ đã tước đi quyền tự do của con,
không cho con được nói, không cho con được làm và đến khi quay đầu lại cha mẹ
mới biết con mình có quá thụ động, nhu nhược, quá nhút nhát, quá hiếu động, vô
nguyên tắc… Và cha mẹ nhận ra rằng có điều gì đó thật sự không ổn với con của
chính mình. Càng lo lắng hơn, bạn càng cố giữ con trong vòng tay bảo vệ của bố
mẹ, và thế là như một cái vòng luẩn quẩn. Con càng ngày càng mất đi năng lực
thích nghi và điều khiển chính cuộc sống của mình lúc đó mới đi tìm đến những
cơ sở giáo dục để định hướng lại nhân cách cho con. Nhưng cha mẹ đâu có biết,
cái nôi của sự giáo dục nguyên tắc của con đều xuất phát từ gia đình. Ngay từ đầu
cha mẹ thổi nguyên tắc vào cho con, dạy con biết nói cảm ơn, xin lỗi, chào hỏi,
dạy con biết cách tự lập như phục vụ bản thân, dạy con biết bảo vệ bản thân
“ngã phải tự đứng lên, phải làm gì khi bị người khác bắt nạt mà không phải mách
cô giáo, mách bố mẹ”. Dạy con cách sinh tồn khi không có bố mẹ ở nhà con phải
làm cách nào để không bị đói, dạy con biết nấu 1 món ăn đơn giản. Dạy con những
cách thoát hiểm khi bị chó cắn, cách chơi an toàn với thú nuôi…những điều tưởng
chừng đơn giản nhưng nếu không thổi ngay từ đầu thì làm sao trẻ có được những
kỹ năng đơn giản đó. Kỹ năng đơn giản con còn chưa biết thì sao có thể nói đến
những kỹ năng cao hơn, khó hơn.
Hiện nay, phụ huynh thường coi trọng văn
hóa của con hơn, hay nói đúng hơn là chạy theo “thành tích”. Những cuộc đua của
các gia đình “Gia đình nào có con học giỏi nhất, tốt nhất” và con cho đi học cả
tuần nào là tiếng Anh, toán,…mà bỏ ngoài những kỹ năng cần thiết nhất cho con.
Học sinh lớp 7,8 vẫn phải bố mẹ đưa đón mà không dám cho đi xe bus. Bạn đã bao
giờ dạy con quãng đường từ nhà đến trường sẽ đi như thế nào chưa? Bạn đã bao
giờ đi bộ cùng con đến trường và chỉ cho con biết cách nhớ đường về nhà khi bố
mẹ chưa đến đón chưa? Tôi tin chắc rất ít cha mẹ có thể làm được vì họ vội đi
làm, lúc nào cũng vội vã đưa con đến trường và con cũng chẳng nhớ được đường từ
nhà đến trường có những cái gì, có thể dựa vào những cái gì để ghi nhớ.
Dạy kỹ năng sống cho trẻ không phải là những điều cao siêu mà nó
ở gần ngay bên bạn, bên con. Quan trọng là cha mẹ muốn con mình lớn lên trở
thành người như thế nào, bản thân cha mẹ cần cái gì, thiếu gì, cần dựa vào cái
gì để sống, để thành công thì hãy dạy con những điều như thế. Việc xây dựng kỹ năng sống cho trẻ không gì hơn là cho trẻ cơ hội
để trải nghiệm, thích nghi và hướng dẫn cho trẻ cách tự thể hiện mình. Có thế
chúng ta mới có thể có những người lao động chủ động, tích cực, hòa đồng và đầy
đặc biệt.
Kỹ
năng sống cho trẻ mầm non rất cần thiết vì nhân cách của con do
cha mẹ xây lên, viết lên từ những viên gạch nhỏ thành một “Thành trì” vững
chắc, bền vững theo thời gian chứ không phải là thói quen tạm thời.